Dành cho người yêu thơ

Một chiều xa Huế

Một chiều xa Huế

Tím chiều Huế đổ về tôi/Ô Lâu bến cũ xuôi nơi Tràng Tiền/Chạm vào ngọn gió Phong Điền/Nhớ câu hò phủ Thừa Thiên năm nào.

  • Cho ngày mai hết rét

    Cho ngày mai hết rét

    Trong này không có rét ơi em/Biển nắng trời xanh hoa tươi sắc đỏ/Cây thông Noel vào mùa rực rỡ/Chuông nhà thờ reo thành kính thiêng liêng.

  • Mong nhớ một mùa hoa

    Mong nhớ một mùa hoa

    Gió e lệ lướt mềm qua ô cửa/Nắng rụt rè lay nhẹ những hàng cây/Tiễn biệt thu lòng nôn nao dâng đầy/Chào đông tới cúc họa mi bừng nở

  • Thị trấn quê tôi

    Thị trấn quê tôi

    Thị trấn nhỏ giữa vùng núi đá/Chưa có nhà cao ngất ngưởng giữa trời/Đường quốc lộ mở vào tận cửa/Vẫn thấy còn chật chội em ơi.

  • Thông điệp thầm thì từ dòng sông

    Thông điệp thầm thì từ dòng sông

    Một dòng sông tuổi nhỏ trong thơ Nguyễn Ngọc Hưng thật sự đã ám ảnh tôi, bâng khuâng và đong đầy kỷ niệm, nhưng cũng day dứt không nguôi.

  • Về làng

    Về làng

    Về làng gặp lại tuổi thơ/Cây cau trăm đốt cũng vừa nở hoa/Nắng sương bay tận ngân hà/Hồn như mây trắng vắt qua cầu vồng

  • Thị xã trong tôi

    Thị xã trong tôi

    Còn mãi trong tôi một thời thị xã/Phố nhỏ ngày xanh yên ấm nói cười/Những con người sống bên nhau gần gũi/Nỗi buồn sẻ chia niềm vui nhân đôi.

  • Hoa gọi mùa

    Hoa gọi mùa

    Hoa trở về gọi cái rét đầu đông/Cánh mỏng mảnh, rét cũng còn mong manh lắm/Bạt ngàn trắng mà nồng nàn ấm lạnh/Cứ đan cài như thương nhớ người xa

  • Tờ lịch đầu tiên - tờ lịch cuối cùng

    Tờ lịch đầu tiên - tờ lịch cuối cùng

    Tờ lịch đầu tiên mở cửa đất trời/Có pháo nổ chùm hoa làn mưa mỏng/Nhà mở cửa cho gần xa tìm đến/Lời chúc tốt lành năm mới trao nhau

  • Bâng khuâng nhớ mẹ

    Bâng khuâng nhớ mẹ

    Những ngày cuối năm bao giờ cũng đánh thức nhiều cảm xúc trong lòng mỗi người con xa quê, nhất là vào buổi chiều, khi người ta thường hướng về tổ ấm, ao ước được quây quần bên người thân.