Gánh xuân đầu năm

09/02/2022 06:59

Trên con đường làng mưa bụi lây rây bay của những ngày đầu xuân, bóng những bà, những mẹ quê quẩy quang thúng quang gióng nghiêng nhịp theo bước chân đi dần tới chợ.

Trên con đường làng mưa bụi lây rây bay của những ngày đầu xuân, bóng những bà, những mẹ quê quẩy quang thúng quang gióng nghiêng nhịp theo bước chân đi dần tới chợ.

Từ buổi chiều hôm trước, sau những ngày Tết vui chơi, mẹ mang rổ ra vườn thăm những luống rau đang mơn mởn, nhẹ tay hái rồi dồn khóm, bó lại thành từng bó nhỏ. Vừa bó rau mẹ vừa nói với đàn con ngày mai sẽ có mặt ở phiên chợ đầu xuân. Tôi khoác vội chiếc áo gió, chân trần chạm vào từng thớ đất quê mát lịm, chạy ra vườn phụ mẹ nhổ rau, lòng ấm áp nghĩ về phiên chợ đầu xuân với niềm mong mỏi nụ cười mẹ luôn hiện ở trên môi khi gặp những người thân quen.

Cha cũng phụ giúp mẹ chẻ những chiếc lạt từ ống giang còn thừa trong đợt gói bánh chưng Tết. Những chiếc lạt mềm dẻo, giúp những bó rau của mẹ xanh non, không bị bầm dập. Ai cũng nâng niu, chăm chút món hàng để ngày mai gánh xuân được trọn vẹn niềm vui.

Mẹ vừa bó mớ cải mơ vừa phân vân mấy cái lá bị sâu ăn thủng lỗ chỗ, không biết người mua có hài lòng không, vì thực sự mấy cây cải mơ không được vừa mắt, mướt xanh như đám cải thìa, cải bẹ. Tôi thì lại chú ý tới những cây cải ngồng với những nụ hoa vàng chúm chím rất đẹp, lòng rộn ràng cười, nghĩ, chắc hẳn những cây cải này mà được bầy trên đĩa ăn thì nó là một điểm nhấn không thể nào rời mắt. Màu vàng của hoa cải ngồng xinh xắn khiến tôi có cảm giác tôi đang bó những bó hoa xuân tươi thắm chứ không phải đơn thuần là bó những bó rau.

Mẹ nhẹ tay lau mấy hạt đất còn vương vít trên lớp vỏ khoai tây. Những củ khoai tây lấm lem bùn đất, tròn lẳn bỗng chốc sáng lóa bởi bàn tay tỉ mẩn, cần cù của mẹ, nằm ngoan trong rổ sẵn sàng cho phiên chợ sáng mai. Lời mẹ thủ thỉ trong làn gió xuân ngọt ngào: “Bất cứ món đồ gì, đến tay người dùng đều phải tươm tất và đẹp đẽ nhất. Tôn trọng khách mua cũng chính là cách mình tôn trọng bản thân mình”.

Chợ quê giản đơn được họp trên một khu đất trống cạnh bờ sông nước hiền hòa chảy. Làn mưa xuân mỏng tang như phụ họa thêm bức tranh xuân quê thơ mộng. Hàng rau của mẹ được phân lối bán gần mé sông, từng hàng nối dài với đủ đầy các loại, toàn cây nhà lá vườn, hễ chạm mắt ai ai cũng muốn mua liền cho vào rổ. Tiếng chào mời, hỏi han người mua, người bán lao xao trong cơn mưa xuân ngọt ngào phủ kín.

Những gánh rau xuân đầu năm đầy ăm ắp bởi nhờ vào thời tiết thuận lợi, đất đai ẩm ướt, cây cối mọc xanh. Đến chợ đầu xuân, người dân với quan niệm chẳng quan tâm tới lời lãi mà chủ yếu sẻ chia cho nhau, sau những ngày Tết ăm ắp thịt thà, bánh trái. Tôi chạy loanh quanh một vòng chợ ven sông, đâu đâu cũng thấy rau bạt ngàn, trải khắp, thi thoảng gặp người quen còn được nhận phong bao lì xì đỏ chót lấy hên. Phiên chợ đầu xuân, những khuôn mặt hồ hởi, câu chuyện trao nhau, tỉ tê tâm sự ăn Tết, chơi Tết và cả những dự định tận Tết năm sau, trông ai cũng đầy phấn khởi và hân hoan.

Tôi xa quê gần hai mươi năm mây bay, những mùa gió xuân ngọt ngào, góc chợ quê xưa giờ đã khác xưa rất nhiều nhưng những gánh xuân đầu năm vẫn rộn ràng tiếng nói cười của những bà, những mẹ tảo tần. Người xưa năm cũ có người đã trở về với cát bụi, có người vẫn cặm cụi với công việc của mình. Tôi thấy lòng chộn rộn vui sướng làm sao khi khoảnh khắc cũ ùa về, những thời xa lắc bên mẹ, bên những gánh xuân ngọt ngào và đầy hi vọng.

MAI HOÀNG

(0) Bình luận
Gánh xuân đầu năm