Tản văn

Về với mẹ

CHỦ NHẬT, 26/07/2020 17:07:07

Thế là anh đã về với mẹ. Mẹ ra tận xe đón anh. “Là con đây ư?”, mẹ nghẹn ngào ôm cái bọc vải đỏ từ tay người con gái. Ngày anh đi, mẹ ôm anh trong bộ quần áo lính còn thơm mùi vải mới. Anh lừng lững như cây chuối hột đầu ngõ thế mà bây giờ anh lại bé bỏng trong vòng tay khô héo của mẹ, còn nhỏ hơn cả cái hồi anh mới lẫm chẫm, khóc đòi theo bố đi “trả phép” ở đơn vị bộ đội phòng không. Mẹ ôm thật lâu cái bọc vải đỏ, người mẹ rung rinh, nước mắt trào ra thấm ẩm…

- Thôi mẹ về đi kẻo lạnh lại ho. Từ nay, anh con sẽ luôn ở bên mẹ kia mà…- người con gái đỡ tay mẹ nói.

Anh đã xa mẹ gần bốn mươi năm. Ngày ấy tóc mẹ hãy còn xanh. Ngày ấy, bố anh vừa hy sinh trong một trận đánh máy bay Mỹ để bảo vệ cây cầu bắc ngang thị xã thì chỉ tròn một tháng sau, anh rút đơn thi đại học để vào bộ đội. 

Sau một thời gian huấn luyện nhanh ở Chí Linh, anh hành quân vào mặt trận Đường 9, Nam Lào. Anh gan góc, không thư từ, không nhắn nhủ cho ai. Mãi đến một hôm cô gái hàng xóm sang khoe với mẹ rằng có một anh thương binh mới ra điều dưỡng nói đã gặp anh ở Quảng Trị. Thế là đêm đêm, hai bác cháu cứ thay nhau gắn tai vào chiếc máy ga-len mà anh làm từ hồi đi học, hy vọng biết tin chiến sự từ thành cổ Quảng Trị. Càng nghe, càng nhớ, càng thương…

Mỏi mòn chờ đợi rồi chiến tranh cũng kết thúc. Anh đã không trở về với mẹ. Gần đây, sau nhiều lần tin đi, thư lại, mẹ mới biết anh đã được quy tập về một nghĩa trang bên dãy Trường Sơn. Những đồng đội trong khi làm nhiệm vụ đã tìm thấy trong di vật của anh một cái lọ nhỏ đựng thuốc Tây, trong có đựng mẩu giấy ghi họ tên cùng quê quán. 

Lễ truy điệu anh được tổ chức trang trọng ngay tại trụ sở xã. Mẹ được mời lên ô tô cùng đi. Vừa xuống xe, mẹ đã thấy một thiếu phụ. Nhìn kỹ, mẹ nhận ra:

- Là con đấy ư? Làm sao ở xa thế mà con cũng biết tin?

Người thiếu phụ gục đầu vào vai mẹ:

- Con về quê có việc tang, biết tin mẹ đón anh về… Chị xúc động không nói được nữa, quay ra vẫy các con:

- Vào chào bà đi, lễ bác đi!

Những đứa con ngoan ngoãn làm theo lời mẹ. Mẹ hết nhìn người thiếu phụ, lại âu yếm nhìn lũ trẻ quây quần quanh mình mà nhớ lại mùa hè năm ấy con trai mẹ vào mặt trận, hai bác cháu nghe chung chiếc máy ga-len… Như hiểu được tâm trạng mẹ, chị ôm lấy đôi vai gầy nghẹn ngào: “Từ nay anh đã về, con xin phép mẹ cho con và các cháu được thường xuyên về thăm mẹ và hương khói cho anh”.

Mẹ giơ cánh tay gầy guộc ôm vai chị khiến những người trong phòng xúc động, lặng lẽ quay đi…

Tản văn của NGUYỄN THẾ TRƯỜNG