Dành cho người yêu thơ

Những bản thảo viết tay

Những bản thảo viết tay

Tình cờ gặp lại những bản thảo viết tay/Như gặp lại chính ta cả một thời gian khó/Màu mực "Cửu Long" chữ mờ chữ tỏ(1)/Nền "giấy rơm" đã ngả sắc úa vàng(2)...

  • Những người suốt đời làm "ngọn đèn chong”

    Những người suốt đời làm "ngọn đèn chong”

    Nguyễn Sĩ Đại là một nhà thơ khá quen thuộc với bạn đọc, đồng thời cũng là một nhà báo có tên tuổi.

  • Tự sự cùng nhà báo

    Tự sự cùng nhà báo

    Viết cho ai? Để làm gì?/Là lời Bác dạy nhớ ghi vào lòng/ Viết vì mục đích sáng trong/Lợi dân, ích nước, bút cong không sờn...

  • Trang sách với đời tôi

    Trang sách với đời tôi

    Đâu phải/thầy chỉ dẫn tôi đi/qua lớp một, lớp hai/qua bài toán, bài văn, bài địa lý...

  • Nhớ Trường Yên

    Nhớ Trường Yên

    Chỉ cách nhà bốn cây số chim bay/Phải vượt hai dòng sông mùa lũ/Trường Yên(1) thuở khai sinh đi vào thức ngủ/Gió hai bờ xuôi ngược đã về đâu?

  • Nhớ thầy

    Nhớ thầy

    Quanh trường ngày ấy đầy sim/Quả nào cũng căng cũng mọng/Gió lùa qua khe vách thủng/Phòng thầy chật những tiếng cười...

  • Cô là ngọn gió nâng diều em bay

    Cô là ngọn gió nâng diều em bay

    Nghề giáo là nghề cao quý nhưng cũng lắm nhọc nhằn. Đối với các cô giáo nuôi dạy trẻ ở bậc học mầm non, sự khó nhọc càng thêm chồng chất.

  • Nhớ về cô

    Nhớ về cô

    Mười chín năm rồi gặp lại cô/Những dòng tin nhắn bỗng mơ hồ/Ảo ảnh cứ dâng tràn ký ức /Một thời áo trắng với mộng mơ...

  • Chiều qua trường cũ

    Chiều qua trường cũ

    Vẫn mái trường xưa, kỷ niệm cũ và tôi/Ai cảm thấu những chiều thu trôi thầm lặng/Mùa Covid cổng trường khép hờ chưa mở rộng/Góc sân trường chiếc lá vẫn lăn nghiêng...

  • Cô gái vùng cao

    Cô gái vùng cao

    Tuổi đôi mươi em làm cô giáo/Lên rừng dạy học sống xa quê/Bản làng heo hút như hoang tưởng/Mây trắng dềnh lên chắn nẻo về...