Các em viết

Chị em

CHỦ NHẬT, 03/07/2022 07:02:39



Lan sống trong gia đình cùng bố mẹ và một cậu em trai. Cậu bé tên là Quốc, năm nay vừa 6 tuổi. Cậu chậm nói, chậm suy nghĩ nên bố mẹ phải gửi Quốc vào học ở một trường chuyên biệt. Lan rất thương em trai mình nhưng trong lòng không tránh khỏi những suy nghĩ mặc cảm vì có một cậu em trai khuyết tật.

Một lần, trong giờ sinh hoạt, cô giáo mời cả lớp giới thiệu về gia đình của mình. Nghe các bạn giới thiệu về những người anh, người chị, người em xinh xắn, đẹp đẽ và giỏi giang, Lan thấy lòng thật buồn. Đến lượt mình, cô bé lúng túng giây lát rồi giới thiệu về gia đình, về đứa em trai ngốc nghếch, tội nghiệp của mình. Cô giáo bước tới nắm tay Lan như muốn chia sẻ cùng cô bé, nhưng bên tai Lan cứ vang vang những tiếng xì xào, bàn tán nho nhỏ của một số bạn trong lớp.

Giờ ra chơi, có một số bạn không rủ Lan cùng chơi, có một số bạn đứng tránh xa Lan, cái Hà còn bảo:

- Chắc cậu cũng có gien khuyết tật nên không chơi được những trò chơi của người thông minh đâu.

 Về nhà, Lan lặng lẽ đi lên phòng mặc cho Quốc mừng vui gọi.

Lan thấy ghét Quốc ghê gớm. Vì nó mà Lan đã bị các bạn xa lánh, tẩy chay. Lan thầm ước Quốc không phải là em của mình. Mẹ thấy vậy, vào phòng Lan hỏi: 

- Lan, con làm sao vậy?

 Lan vùng vằng nói:

- Con không sao cả. Mẹ không phải bận tâm đâu.

Mẹ lo lắng vuốt tóc Lan:

- Sao trông con buồn thế?

Lan òa khóc. Cô bé kể hết mọi chuyện với mẹ. Mẹ ôm chặt lấy Lan, nước mắt mẹ chảy tràn trên khuôn mặt đau khổ. Mẹ nói cho Lan biết rằng Lan đã hạnh phúc biết bao khi được sinh ra khỏe mạnh và xinh đẹp, giỏi giang. Bố mẹ rất yêu thương và tự hào về Lan. Còn Quốc, vì khi mẹ mang thai em, mẹ bị ốm nên em ra đời đã chịu nhiều thiệt thòi. Nếu như bố mẹ và Lan không yêu thương em thì em sẽ thật buồn khổ và bất hạnh. Quốc ở ngoài cửa, cậu bé đã nghe thấy hết, cậu buồn lắm. Cậu bé lẳng lặng về phòng, cặm cụi vẽ những bức tranh. Những bức tranh gia đình có bố, mẹ, chị Lan và cả Quốc, nhưng là một Quốc khỏe mạnh và thông minh.

Ngày tháng lặng lẽ trôi đi, Quốc luôn cố gắng để có thể nói tròn vành, rõ chữ và vẽ thật đẹp. Còn Lan thì vẫn không thể trò chuyện vui vẻ cùng em mình. Có hôm, Lan xin phép bố mẹ đến nhà bạn chơi, Quốc ngỏ ý muốn đi cùng và đã bị Lan mắng: 

- Em không theo chị được. Em biết gì mà đi. Có nói được chuyện gì đâu mà đòi đi.

Quốc buồn lắm nhưng cậu chỉ im lặng, quay đi. Một lần, khu phố nơi gia đình Lan ở tổ chức cuộc thi vẽ tranh cho thiếu niên, nhi đồng với chủ đề "Gia đình". Quốc rất hào hứng, cậu xin bố mẹ cho tham gia. Thật bất ngờ, Quốc đã giành giải nhất. Bố mẹ cậu vô cùng sung sướng! Mọi người ồ lên khi thấy bức tranh "Chị em" của Quốc. Cậu bé vẽ về chị gái của mình với đôi cánh thiên thần đang dìu cậu bay cao trên một vòm trời tràn ngập hoa đua sắc. Bố cầm tay Lan đang ngẩn ngơ ngắm nhìn bức vẽ của Quốc và bảo: 

- Con thấy không, em con là một người tuyệt vời. Trong mắt em, con là người hoàn hảo nhất.

Lan bật khóc, cô bé thấy xấu hổ, thấy không xứng đáng với tình yêu thương mà em trai đã dành cho. Cô ôm chầm lấy Quốc và nức nở: - Chị xin lỗi!
Quốc cười toe toét, nó đưa ngón tay nhỏ bé quệt quệt nước mắt trên mặt Lan và vòng tay ôm chặt cổ Lan vẻ thích thú vô cùng.

LÊ ĐẶNG GIA LINH (Chí Linh)