Bình thơ

Thủ đô tươi dậy mặt người như hoa

Thủ đô tươi dậy mặt người như hoa

Bài thơ “Lại về” được viết vào tháng 10.1954 khi bộ đội tiếp quản Thủ đô sau “Chín năm làm một Điện Biên/Nên vành hoa đỏ nên thiên sử vàng”.

  • Mùa thu mang hồn nước bay lên

    Mùa thu mang hồn nước bay lên

    Cảm xúc về những mùa thu đất nước, dân tộc luôn là mạch nguồn sáng tạo vô tận nơi trái tim người nghệ sĩ, trong đó có các thi nhân.

  • Sáng mãi một vầng trăng tuổi thơ

    Sáng mãi một vầng trăng tuổi thơ

    Không biết từ bao giờ, ánh trăng đã trở thành người bạn thân thiết với tuổi thơ hồn nhiên, mơ ước.

  • Một trái tim lớn giữa thập loại chúng sinh

    Một trái tim lớn giữa thập loại chúng sinh

    Tròn 200 năm ngày mất của Đại thi hào Nguyễn Du (16.9.1820-16.9.2020), tôi lại nhớ đến bài thơ "Bên mộ cụ Nguyễn Du" của tác giả Vương Trọng.

  • Nỗi niềm ở nghĩa trang Trường Sơn

    Nỗi niềm ở nghĩa trang Trường Sơn

    Khát vọng Trường Sơn là khát vọng của bao người, khát vọng của lương tâm, lương tri. Bài thơ thức tỉnh người đọc về một thời đau thương, mất mát.

  • Đọc lại Tố Hữu

    Đọc lại Tố Hữu

    Tôi đọc lại Tố Hữu để tìm lại cái căn nguyên ấy, cái ngọn nguồn ấy để bình tâm và hứng khởi mà đi tiếp.

  • Nguyện như sen thắm dâng Người

    Nguyện như sen thắm dâng Người

    Nguyễn Hưng Hải làm thơ về Bác Hồ như một đề tài đã ăn sâu vào máu thịt, trở thành mạch nguồn cảm hứng không thể thiếu trong hành trình sáng tạo của nhà thơ.

  • Tình yêu của Xuân Quỳnh

    Tình yêu của Xuân Quỳnh

    Lời thơ sao mà thật thà, giản dị, nói với anh mà như nói với chính mình. Tình yêu dành cho anh đã khiến em tự tin trong quan hệ với mẹ. Vì yêu anh mà em đã là dâu con trong nhà.