Lấy chồng xây dựng

CHỦ NHẬT, 08/12/2019 14:10:41

Quê anh chị đều ở ngoài Bắc nhưng cả gia đình đã chuyển vào Sài Gòn sống nhiều năm.



Anh làm thầu xây dựng thường vắng nhà cả tuần, chỉ ngày nghỉ mới về thăm chị được một đêm rồi lại đi. Sức khỏe chị không tốt, thỉnh thoảng lại bị một cơn rối loạn tiền đình hành hạ. Áp lực công việc của nghề biên kịch khiến nhiều hôm chị ngất xỉu nằm sõng soài dưới nền nhà, cũng may hàng xóm phát hiện ra.

Sức khỏe chị càng tệ hơn khi mang bầu, những ngày tháng thai nghén không ăn ngủ được càng làm chị ốm yếu. Vì lo cho sức khỏe của vợ nên anh gửi chị về nhờ ông bà ngoại chăm sóc. Khoảng thời gian đó gia đình chị cũng xảy ra biết bao nhiêu chuyện không vui. Chị chỉ mong chờ anh về mà than thở cho vơi bớt mệt mỏi.

Bố mẹ chị buôn bán cũng thuận lợi, tiền nong không thiếu nhưng khổ nỗi phiền muộn tinh thần. Em trai chị có lớn mà không có khôn, lấy vợ sinh con rồi vẫn còn rượu chè cờ bạc. Lại thêm cô em dâu vốn quen cách ăn nói chỏng lỏn, cư xử không khéo léo nên cứ dăm bữa nửa tháng nhà lại ầm ĩ không vì khoản tiền thua bạc của cậu út thì cũng chuyện mẹ chồng nàng dâu.

Cuối tuần anh về nhà, cùng ngồi ăn bữa cơm với bố mẹ vợ trong bầu không khí nặng nề. Chị luôn miệng trách móc các em không biết cách ăn ở. Anh ra hiệu cho chị im lặng, rồi quay sang động viên mẹ bớt buồn. Lúc về phòng riêng anh chỉ nhẹ nhàng bảo chị: “Mẹ đã khổ tâm rồi em nói mấy lời đó chỉ càng làm cho mẹ đau lòng chứ có thay đổi được gì đâu.

Em mình đã vậy thì bản thân mình cũng phải nghĩ khác đi”. Chị lặng lẽ cúi đầu khi nhớ tới hình ảnh mẹ nhiều lần khóc nghẹn trong mâm cơm giữa những lời cay nghiệt mà chị đay nghiến các em như xát muối vào lòng mẹ. Chị thầm cảm ơn những bữa cơm có anh, bởi ít ra mẹ còn biết cười trước những câu chuyện hài hước mà anh vui vẻ kể.

Chị mang bầu những tháng cuối cũng là lúc anh nhận công trình ở gần nhà nên qua ngoại đón chị về. Nhưng công việc bận quá khiến anh cũng không có thời gian dành cho gia đình và chăm sóc chị. Sáng nào anh cũng đi rất sớm và thường trở về nhà lúc tối muộn. Bao công việc lặt vặt trong nhà vẫn một mình chị quán xuyến.

Có đêm nằm cạnh chồng chị than thở đủ điều, anh không nói gì chỉ giục chị đi ngủ sớm cho đỡ mệt. Chị tấm tức trong lòng đành tự trách bản thân đã đâm đầu vào chỗ khổ. Ngay từ khi yêu anh, gia đình và bạn bè ai cũng khuyên chị đừng lấy chồng xây dựng cực trăm đường nhưng chị đã bỏ ngoài tai. Đã vất vả thì chớ lại còn không có lấy một lời động viên an ủi.

Thời kỳ bầu bí, cực nhọc mang nặng đẻ đau mà còn vậy thì trông đợi gì nhiều năm tháng về sau. Những ý nghĩ ấy giày vò tâm can chị suốt đêm dài, trằn trọc mãi gần sáng mệt quá chị mới thiếp đi. Lúc tỉnh dậy nhìn quanh thấy nhà đã gọn gàng tinh tươm, quần áo đã giặt phơi, mở tủ lạnh thấy đồ ăn tươi ngon đã sẵn, cơm bữa sáng cũng đã chín rồi. Chị rơm rớm nước mắt ân hận vì đã trách nhầm anh. 

Nghề thầu xây dựng thời buổi này cũng bấp bênh thay. Bao nhiêu vốn liếng trong nhà anh đều mang đi hết để xoay xở và trả tiền thuê công nhân mỗi tháng. Vất vả mãi cũng chỉ mong xong công trình để được chủ đầu tư nghiệm thu, quyết toán.

May ra thì kiếm được chút ít coi như tiền công mấy tháng trời nhưng cũng nhiều khi lỗ vốn, công sức bỏ ra chẳng nhận lại được gì. Chị ở nhà không thấu hiểu được những khó khăn ấy, cuối công trình vẫn thấy anh mang tiền về đưa vợ.

Chị ngồi nhẩm tính, gói ghém tiền nong dành dụm, thở phào nhẹ nhõm khi nghĩ đến những khoản cần chi tiêu khi ngày sinh sắp đến. Bỗng một hôm bạn làm ăn của anh đến chơi nhà vô tình kể chuyện gói thầu bị lỗ nặng do công nhân gặp tai nạn, máy móc hay hỏng hóc và vật tư thất thoát. Chị ngồi nghe, nghĩ đến món tiền anh đưa tự nhiên thấy nhói lòng.

Đêm về chị hỏi chồng, anh cười bảo: “Ừ thì… có lỗ thật nhưng mà sau đó anh cũng tranh thủ làm thêm với các anh em khác. Số tiền đó chồng em được trả công đàng hoàng chứ không phải tiền vay mượn nên bà xã cứ yên tâm mà chi dùng”.

Chị nghẹn ngào trách anh gặp khó khăn nhiều vậy sao không nói, sao cứ phải chịu đựng và gánh vác một mình? Sao còn để chị đổ lên đầu anh bao nhiêu lời than vãn? Anh ôm chị vào lòng cười bảo: “Vì anh không muốn vợ con anh lo lắng. Em cũng vất vả nhiều rồi”. Nhưng chị vẫn không thôi thổn thức trên vai anh, một phần vì thương chồng, một phần cũng vì chị thấy mình thật may mắn khi có anh trong đời. Để dù những năm tháng về sau có thăng trầm vẫn sẽ luôn được anh che chở.

VŨ THỊ HUYỀN TRANG

Comment

Vui lòng nhập tiếng việt có dấu