Tản văn

Miên man tháng chín

THỨ HAI, 02/09/2019 10:29:30

Phố những ngày tháng chín dường như bỗng lắng dịu mơ màng. Đất trời chầm chậm chạm khẽ mùa thu. Cơn mưa chiều chợt đến chợt đi ướt nhẹ vai gầy, khẽ khàng gieo những giọt buồn man mác. Mùa thu lá vàng dư âm nỗi nhớ, gợi về xa xăm những dấu yêu lặng thầm. Tháng chín về ngang con hẻm nhỏ, hoa cúc vàng chúm chím lối ban công. Ta đã đi qua bao nhiêu tháng chín giữa góc phố xanh rêu rồi nhỉ? Mà đáy lòng vẫn giăng mắc bao nỗi bồi hồi nhẹ tênh. Chiều tháng chín lem màu kỷ niệm, một chút chớm lạnh rưng rưng, một chút gió thu hoang hoải đủ làm ta lãng đãng giữa khung trời trầm tư riêng mình…

Tháng chín trong ta bao giờ cũng xuyến xao như thế. Chẳng vội vàng, gắt gỏng, cứ điềm nhiên tựa con thuyền lướt êm trên dòng thời gian, chở những cung bậc vui buồn. Đặt chân vào những ngày đầu tháng chín, ta nghe lòng rạo rực khúc khải hoàn vọng vang mùa thu lịch sử. Khẽ nhắm mắt lại, màu nắng mới tinh khôi như tràn vào tâm hồn. Ngỡ màu nắng Ba Đình lấp lánh trong từng ánh mắt ngời sáng niềm hân hoan. Trên Quảng trường náo nức cờ hoa, triệu con tim đã hòa thành một cùng chung dòng máu yêu nước thao thiết, dạt dào, tỏa lan. Giọng của Người mãi còn ấm áp, vọng ngân, như đã lắng vào cỏ cây, đất mẹ, chắt chiu mạch ngầm ân nghĩa vô ngần.

Một thoáng bâng khuâng, ta chợt nhớ, chợt thương dáng hình đậm màu sương gió của ông nghiêm trang bên chiếc áo lính, trong những ngày Tết Độc lập thuở xưa. Chiếc áo lính như là chứng nhân lịch sử của một thời vào sinh ra tử oai hùng. Bàn tay ông run run gìn giữ, nâng niu, cẩn trọng khoác lên mình như đang sống lại những ngày tháng ấy. Bao tình cảm, khát vọng thiêng liêng của ông vẫn sống động giữa chập chờn ký ức, truyền cho ta ngọn lửa rừng rực nỗi thấm thía và hàm ơn. Ông bây giờ đã trở thành người thiên cổ. Nhưng những câu chuyện về bếp Hoàng Cầm, về chặng đường hành quân trập trùng rừng núi, những đêm trinh sát, dò mìn, bao thăng trầm tiếp cho nhau sức mạnh… vẫn dệt vào tâm tưởng của ta nỗi thương nhớ ông nghẹn ngào, niềm tự hào thầm kín.

Tháng chín mùa thu gọi những bước chân tíu tít đến trường. Như một chú chim non lần đầu vỗ cánh, buổi tựu trường đầu tiên xao xác gió heo may, đong đưa đóa cúc vàng ven lối cũ, vẫn quay quắt trong ta tự thuở nào. Bàn chân bé nhỏ thoáng ngập ngừng xen lẫn nỗi lo sợ non nớt khi tạm xa bàn tay mẹ vỗ về. Ánh mắt bỡ ngỡ, rụt rè khi chạm vào những âu yếm, dịu dàng của mẹ và cô giáo, bỗng long lanh niềm háo hức xen lẫn bao mới mẻ tinh khôi. Ta từng ngày bầu bạn cùng trang sách, khẽ gối đầu lên những vần thơ, những câu chuyện bàng bạc màu cổ tích ngọt ngào. Thế giới trong veo tuổi học trò gói lại dưới mái trường xao xuyến lá me bay. Cánh cổng lặng thầm dang tay ôm tất thảy bao vui buồn vụng dại, để rồi lòng cứ luyến lưu hoài lúc chia xa.

Tháng chín dát vàng ký ức bằng ánh trăng loang loáng huyền diệu. Trăng ở phố ngậm ngùi khuất sau những tòa nhà cao hun hút, vẫn chung thủy lặng thầm mặc cho lòng người có mải miết chạy theo ánh đèn phồn hoa. Ánh trăng mơ hồ chảy ngập hồn ta, vương giọt nhớ cố hương đượm nồng. Lặng nhìn tri kỷ của ấu thơ, ta tự hỏi nơi quê nhà mẹ có đang nằm trên cánh võng, bùi ngùi hướng về vầng trăng khắc khoải mà nhớ con đau đáu? Tháng chín nơi góc phố nhỏ bỗng trống vắng làn hương tóc mẹ thoảng vào giấc ngủ hiền.

Ngắm vầng trăng an nhiên soi sáng, ta bỗng cồn cào thương tiếng trống lân rộn ràng mỗi mùa Tết Trung thu. Trăng vén lá rọi sáng đường làng, quấn quýt bước chân ta tíu tít cùng chiếc đèn lồng dung dị. Ký ức như khoảng trời lấp lánh những nụ cười chân phương, ngọt ngào dư vị yên bình. Mà dù đã đi qua bao chặng đường quen lạ, ta vẫn ước được nếm lại dư vị của ấu thơ lắng dịu mùa Trung thu quê nhà. Tháng chín của lòng ta, vấn vương hoài một vành nôi cổ tích…

TRẦN VĂN THIÊN