Chuyện làng báo, làng văn

Vân vân là ba chấm

THỨ HAI, 27/11/2017 07:58:20

Chị Hoàng Tuyên có tới trên 20 năm công tác hành chính trị sự ở Hội Nhà văn Việt Nam nên chị biết được nhiều chuyện vui của các nhà văn. Với bút danh là Hoàng An chị đã ghi lại hàng trăm những giai thoại làng văn. Sau đây là một trong hàng trăm giai thoại đó.

Cách đây gần chục năm, Hội Nhà văn Việt Nam có tổ chức trại sáng tác tại Nha Trang. Tham dự có một số nhà văn, nhà thơ, trong số đó có cả các nhà văn đang sống và làm việc tại tỉnh Khánh Hòa và các vùng phụ cận. Hôm bế mạc trại, sau 15 ngày cùng sáng tác, sinh hoạt, tham quan du lịch, lúc chia tay ai cũng bịn rịn. Lúc này chị Hoàng An, tuy là nhân viên hành chính của Hội Nhà văn Việt Nam vào phục vụ, chưa một lần làm thơ, mà cũng ứng khẩu đọc hai câu:

Chia tay rồi lại chia chân
Đừng lo những việc "vân vân" sau này


 Ý tác giả "vân vân" là chuyện nhớ nhung, hoặc trục trặc... trong sinh hoạt, tác phong, cá tính của hội viên. Đọc xong, mọi người vỗ tay rào rào, lại còn ngạc nhiên, tác giả là nhân viên chuyên lo cơm áo, gạo tiền cho nhà văn mà ứng khẩu hai câu thơ lục bát đúng vần, luật mà còn đúng trúng về nội dung, tâm trạng của các hội viên. Lúc đó, nhà thơ Nguyễn Gia Nùng còn ghé tai Hoàng An nói nhỏ: "Em cho anh xin hai chữ "vân vân" của em nhé!".

Nhớ lại chuyện mấy hôm trước, đi tắm biển vì sóng to, nhà thơ Phan Thị Thanh Nhàn không xuống tắm chỉ mon men đứng ngâm chân trên bờ biển, Nguyễn Gia Nùng ứng khẩu hai câu thơ tặng... nữ sĩ họ Phan.

Ngày ngày ra biển ngâm chân
Còn ngâm mọi thứ "vân vân" ở nhà


Nghe Hoàng An và Nguyễn Gia Nùng đọc mỗi người hai câu thơ đều có hai chữ "vân vân", sau này nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo trong một lần sang Trung Quốc, khi giao lưu lại đọc hai câu thơ của Hoàng An cho các nhà thơ Trung Quốc nghe. Ông Phương Kiệt, vị giáo sư Trung Quốc kiêm nhà thơ thích quá, bèn dịch luôn. Các bạn thơ Trung Quốc cười ồ lên. Nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo liền hỏi giáo sư Phương Kiệt "Ông dịch thế nào mà mọi người cười thế? Nhất là hai chữ "vân vân" ấy?"

- Câu thơ tài tình lắm! - Giáo sư Phương Kiệt nói - Tôi chỉ có thể dịch hai chữ vân vân là ba chấm (...) mà thôi, không thể dịch khác được. Tài tình, thật tài tình!

Nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo bắt tay giáo sư Phương Kiệt với lòng đầy tự hào nói:

- Giáo sư nên nhớ đấy chỉ là thơ của một nhân viên hành chính ở Hội Nhà văn Việt Nam thôi đấy nhé!
 
LÊ HỒNG BẢO UYÊN (st)